Cổng thông tin chính thức của Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam - Tổ chức đại diện cấp quốc gia của các Doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam

Cuộc chiến Việt Nam: Sự tham gia của chuyên gia Liên Xô

07:05:56 02/05/2017

Tờ “Bình luận quân sự” (Nga) vừa đăng viết của chuyên gia quân sự Nga Aleksandr Staver về các chuyên gia quân sự Liên Xô trong chiến tranh Việt Nam.

Nhân ngày 30/4, xin giới thiệu bài viết của một “người ngoài cuộc” này. Các số liệu, thông tin và cách gọi có thể chưa thật sự chính xác, cách viết hơi khó đọc. Nhưng vì ta cũng là “người trong cuộc”, nên cùng xem để tham khảo:

“Có lẽ trong lịch sử Liên Xô, không có cuộc chiến tranh nào lại được biết tới nhiều như chiến tranh Việt Nam. Và trong lịch sử Quân đội ta (Liên Xô), cũng không có một cuộc chiến tranh mà không được một ai biết đến. Tuy nhiên, có một nghịch lý rất khó tin- phần lớn người dân Nga biết về Việt Nam qua những bộ phim Mỹ. Qua những nhân vật kiểu như siêu nhân Rambo (Mỹ ), chẳng hạn.

Khi đó chúng ta đã thua phần chiến tranh thông tin, một bộ phận cấu thành của mỗi cuộc chiến tranh hiện đại, của cuộc chiến tranh này (Chiến tranh Việt Nam ). Và hiện nay không còn ai có ý muốn phục thù.

Cuoc chien Viet Nam: Su tham gia cua chuyen gia Lien Xo
Mỹ dùng vũ khí hóa học tại chiến tranh Việt Nam.

Để làm gì? Cuộc chiến đã qua từ lâu. Những chiến công của các binh sỹ và sỹ quan của chúng ta ở đó (Việt Nam ) gần như cũng không còn được ai nhắc tới. Trong khi đó thì trong các bộ phim Mỹ luôn có cảnh những kẻ “đao phủ Xô Viết ” chuyên làm mỗi một việc là giết hết người này đến người khác (tại Việt Nam). Và còn những người Việt Nam? Các nhà làm phim Mỹ cũng xây dựng hình tượng “ác ôn” tương tự.

Tại sao người Mỹ lại có thái độ như vậy đối với cuộc chiến tranh đó? Tại sao cho đến bây giờ họ vẫn còn dựng lên những câu chuyện hoang đường về chủ nghĩa anh hùng của Quân đội Mỹ tại Việt Nam? Tại sao các cựu chiến binh Mỹ trong cuộc chiến tranh này lại vứt bỏ các huân huy chương (của họ)? Tại sao lại có “Hội chứng Việt Nam”?

Một cuộc chiến tranh kéo dài gần 20 năm. Một cuộc chiến tranh bắt đầu từ nội chiến năm 1958. Nhưng sau đó đã leo thang thành một cuộc tấn công quy mô lớn vào tháng 3/1965. Và nó đã kết thúc bằng thất bại của người Mỹ vào tháng 1/1973. Phía Mỹ buộc phải ký hiệp định ngừng bắn và không tiếp tục tham gia vào các hoạt động tác chiến.

Do không còn sự hỗ trợ từ phía Mỹ, Quân đội Việt Nam Cộng hòa đã bị mất tinh thần. Quân đội Bắc Việt Nam, thì ngược lại, tinh thần chiến đấu càng lên cao. Kết quả cuối cùng là vào 11h30 phút ngày 30/4/1975, cờ Mặt trận giải phóng được kéo lên nóc Dinh Độc lập tại Sài Gòn. Việt Nam giành toàn thắng.

Đã có rất nhiều tài liệu về chính cuộc chiến tranh, chính xác hơn là về các chiến dịch chính trị, quân sự và cả về chiến công của những người lính. Chính vì thế tôi thấy không cần phải kể lại. Tôi quan tâm nhiều hơn đến sự tham gia của các binh sỹ và sỹ quan Xô Viết trong cuộc chiến tranh này.

Và trong một chừng mực nào đó, đến câu chuyện hoang đường của Mỹ diễn giải người Việt Nam như những kẻ mọi rợ, không có khả năng đối đầu với một đội quân mạnh nhất là Quân đội Mỹ.

Quân đội Mỹ mạnh tại Việt Nam – trên thực tế đây là một hoang tưởng mang tính tuyên truyền. Vâng, quả là rất đông, đến 540.000 người. Quân đội Mỹ cũng đã rất mạnh về tinh thần.

Bạn hãy hình dung, trong “ thế hệ chiến tranh”, tức trong số những người (Mỹ) khi đó đang ở vào độ tuổi có thể tham gia chiến tranh (Việt Nam), thì có tới 10 % là cựu chiến binh! Cựu chiến binh Việt Nam. Hơn nữa, có một điều mà báo chí Xô Viết không hề nhắc tới là: 2/3 quân số của Quân đội Mỹ khi ấy gồm toàn những người lính tình nguyện!

Nền kinh tế cực hùng hậu của Mỹ lúc đó không chỉ đã cung cấp cho Quân đội này các loại vũ khí tối tân nhất, mà còn chi trả tương đối hậu hĩnh cho những người tham gia cuộc chiến. Cụ thể, mỗi một chuyến xuất kích đem lại cho phi công một khoản thu nhập bổ sung 100 đôla trong tài khoản.

Mỗi một lần hành quân chiến đấu của các “chuột chũi đường hầm” có giá từ 200 đến 400 đôla “Chuột chũi đường hầm- (địa đạo)” – các phân đội đặc biệt của Quân đội Mỹ được thành lập chuyên chống du kích trong các địa đạo.

Trên thực tế, bất kỳ lần hành quân chiến đấu nào của các phân đội này cũng kết thúc bằng một tổn thất từ 40 đến 80% quân số). Có nghĩa là các chiến sỹ tình nguyện Mỹ không chỉ thực hiện nghĩa vụ yêu nước của mình, mà còn kiếm được một khoản tiền không tồi.

Thế thì tại sao sức mạnh của Quân đội Mỹ ở Việt Nam chỉ là câu chuyện không có thật? Các nhà làm phim Mỹ đã không đúng ở chỗ nào khi dựng những cảnh phim làm người xem tưởng rằng những chiến binh đánh nhau ở Việt Nam chủ yếu là những người lính Nga?

Có hai thực tế lột trần tận gốc rễ câu chuyện hoang đừờng này. Thứ nhất, trong suốt cuộc Chiến tranh Việt Nam, Liên Xô chỉ cử đến nước này khoảng 6.000 sỹ quan, 4.000 binh sỹ và khoảng 4.000 đến 5.000 chuyên gia dân sự. Chắc các bạn đồng ý là nếu so với hơn nửa triệu quân Mỹ tham chiến thì các con số trên có vẻ hơi ít, đúng không?

Nhưng điều thứ hai còn quan trọng hơn nhiều. Người Việt Nam được huấn luyện một cách siêu đẳng để chiến đấu chính trong rừng rậm. Và họ được huấn luyện - đào tạo không phải tại các học viện, nhà trường quân sự. Họ được học ngay trong “trường đời”.

Ngày 2/9/1945, Hồ Chí Minh tuyên bố thành lập quốc gia độc lập tại Việt Nam. Gần như ngay lập tức,”ông chủ cũ ” của Việt Nam là Pháp đã điều đội quân lê dương đến đất nước này. Một cuộc kháng chiến trường kỳ bắt đầu. Mỹ hỗ trợ Pháp.
 

Theo BĐV


Gửi bình luận của bạn
Mã xác nhận

Liên kết website

Thăm dò ý kiến

    Những vấn đề nào doanh nghiệp quan tâm nhất

  • Giảm thuế
  • Cơ chế chính sách
  • Bán hàng giá rẻ
  • Lãi xuất ngân hàng
  • Hình thức khác
  • Thị trường